Thành tựu và bản ngã.

 Trước đây, vào đúng thời điểm tôi đang tìm hiểu và nghiên cứu học hỏi về học thuyết Âm dương Ngũ hành, bất chợt từ một góc nhìn, tôi cảm nhận bản ngã (là điều xấu) thường có khả năng xuất hiện từ trong thành tựu vinh quang (là điều tốt), mặc dù thành tựu và bản ngã chưa hẵn đã là một cặp phạm trù âm dương mâu thuẫn. Lúc bấy giờ tôi đã ứng dụng học thuyết Âm dương Ngũ hành vào vấn đề này và đã viết bài “Thành tựu và bản ngã”.

 Đến nay, tôi thấy nội dung này vẫn còn giá trị hữu ích cho những hành giả cho nên tôi xin được phép chia sẻ cùng các bạn:

 Đặt vấn đề: 

 Nếu ta gọi thành tựu là dương, bản ngã là âm, khi dương phát triển đến cùng cực thì chuyển thành âm vì trong dương đã có âm rồi.

 Phân tích:

 Trong thực tế, tôi gặp không ít những hành giả đã đạt được kết quả tu chứng và tạo lập được nhiều thành tựu đạo pháp vinh quang. Sự nỗ lực tu hành mà đi được đến hành trình này thì thật là đáng quý, có biết bao nhiêu hành giả hằng mơ ước! Những thành tựu đó là: Viết kinh sách hay, thuyết pháp giỏi, mỗi ngày làm được rất nhiều điều hữu ích cho đời, có khả năng dẫn dắt chúng sinh giác ngộ và được hầu hết mọi người chung quanh khen tặng, kính mến; Cao hơn nữa, họ đã có công rất lớn trong việc xây dựng trùng tu những ngôi chùa, thánh thất, phát triển đệ tử môn đồ ngày một gia tăng…

 Tuy nhiên, có lẽ chính từ môi trường tốt đẹp này, bản ngã hay ngã chấp trong họ đã dần hình thành và phát triển. Họ đã bị bản ngã trói buộc mà chẳng hề hay biết. Biểu hiện của bản ngã trong trường hợp này là cảm giác tự hào, cống cao ngã mạn và tự phụ. Họ ít lắng nghe và luôn bám víu vào cảm giác hạnh phúc qua sự xả thân cho tha nhân mà quên đi mục tiêu hành trình tiếp tục đi tới của chính mình. Thật đáng tiếc!

 Bài học của họ cũng chính là bài học của bản thân tôi và của nhiều người khác nữa. Qua họ tôi luôn ý thức được rằng: Khi nào chúng ta làm được bất cứ điều gì tốt đẹp cho đời, dù lớn hay nhỏ thì việc làm đó chỉ là hành động tất yếu của một đạo tâm, là một nghĩa cử bình thường phải có trong đời, làm như không làm, cho như chẳng cho, được không thấy là được và mất chẳng tưởng là mất. Việc làm đó như là hơi thở, không cần phải bận tâm suy nghĩ nhiều làm gì, làm xong thì phải buông bỏ ngay.

 Hành trình đi đến giác ngộ và giải thoát, không cho phép hành giả lẫn lộn giữa mục tiêu, phương tiện và trách nhiệm:

 Muốn đi đến đích của hành trình giải thoát, ta phải thường xuyên đối diện với chính mình, với một hành trang không còn sự trói buộc, tuyệt đối phải loại bỏ tất cả mọi thứ thuộc về thế gian này, trong đó có cả những thành tựu để chỉ còn nhứt tâm, thanh tịnh. Nhờ có thanh tịnh tuyệt đối ta mới đạt được giác ngộ và giải thoát hoàn toàn. Thành tựu sự nghiệp đạo pháp chỉ là phương tiện, trách nhiệm mà ta cần phải buông bỏ khi nào đã hoàn thành, ta không nên bám víu mãi vào chúng làm gì, vì nó không phải là mục tiêu của hành trình giải thoát.

 Tuy chỉ là phương tiện, trách nhiệm nhưng ta vẫn phải trải rộng tấm lòng, sống trọn vẹn với chính nó, vì nó là cơ hội để ta lập bồi công đức. Phương tiện sẽ là bồ tát giúp cho ta có được sự trải nghiệm sâu sắc và cũng là trách nhiệm, nghĩa cử cao cả trong một tâm hồn giác ngộ.

 Khi đã sống đúng đạo tâm, trọn vẹn với nghĩa cử, ta lại trở về với chính mình, không còn vương vấn điều gì, phải loại bỏ tất cả trong tâm để dấn thân tiếp tục vào hành trình đã chọn vì đây mới thật sự là mục đích chính, là điều mà ta quan tâm nhất.

 Điều quan tâm lớn nhất của một hành giả chính là cái tâm trống rỗng luôn thường hằng. Cái tâm trống rỗng (tâm thanh tịnh) là chất liệu cơ bản, cần thiết quan trọng bậc nhất cho một phương pháp tu luyện.

 Cái tâm khởi đầu phải là KHÔNG thì kết thúc cũng sẽ là KHÔNG; Cái KHÔNG kết thúc là cái không chấp đạo, không chấp pháp, buông bỏ mọi ngã chấp, pháp chấp, buông bỏ tất cả những thành tựu vinh quang và những hiểu biết trong hành trình đã qua để có được cái KHÔNG của sự hiểu biết giác ngộ hoàn toàn. Đây mới là chân lý, là mục đích hành giả phải hướng đến.

 Mở đầu ta đã đề cập đến “Thành tựu và bản ngã” qua góc nhìn của thuyết Âm dương. Nhưng sau khi phân tích và lý giải, ta không còn thấy sự tác động, ảnh hưởng của thuyết âm dương nữa?. Khi đã trở về với vô ngã, là ta đã trở về với nhất nguyên nguồn cội thì âm dương đã hòa hiệp làm một rồi.

 Nếu hôm nay ta nhìn lại vấn đề: “Thành tựu và bản ngã” từ góc nhìn của Lý duyên khởi: “Các pháp do duyên mà sinh nên chúng không có tự ngã thường hằng” và “Vô ngã mới là sự thật của các pháp” thì ta sẽ thấy rõ ràng vấn đề này hơn. Thấy thế lòng ta sẽ không còn bị bản ngã trói buộc nữa./.

 THIÊN MINH TÂM.
 (Phú Nhuận, tháng 4/2011)

Share:

Tính mệnh khuê chỉ

Share:

Thánh huấn giao thừa năm Bính Đàn 1926

Thánh huấn giao thừa năm Bính Đàn 1926

Đây là bài thánh huấn năm Bính Dần, nguyên văn bản, bút tự của ông Tuyết Tân Thành do ông Nguyễn Trung Hậu, giao lại cho ông Đồng ngày 26-9-1959 ( 24 thánh 8 năm Kỷ năm Đại Đạo 34 ) dùng làm sử liệu. Lời chú thích của tác giả ghi ở cuối bài thánh, chép theo lời ông Nguyễ Trung Hậu .

Pháp đàn : Đức Ngô Minh Chiêu
Phò loan : Ông Cao Quỳnh Cư và Ông Phạm Công Tắc
Đọc giả : Ông Nguyễn Trung Hậu
Điển Ký : Ông Tân Tuyết Thành\
( Đi từ nhà này sang nhà khác theo thứ tự đã ghi chép trên ).

Sài Gòn tháng 9 năm 
Đồng Tân Thái Chân







Share:

Chỉ Đạo cho BÙi HÀ THANH

 Chỉ Đạo cho BÙi HÀ THANH

Do sự hướng dẫn của thân phụ trong gia đình đạo, ông Bùi Hà Thanh bắt đầu trường chay năm 24 tuổi, ông thấm nhuần đạo lý của Đại Thừa khi tiếp xúc với Quan Phủ

Năm 28 tuổi Ông đốt Đại Hồng Thệ vào ngày 14 tháng 07, đến ngày rằm tháng 8 năm Tân Mùi 1931 ông được chỉ đạo tại nhà Quan Phủ.

Ông được chỉ đạo với sự hiện diện của Thân Phụ là ông Bùi Quang Huy và thân mẫu, trong khi ông được Quan Phủ chỉ đạo cặn kẻ từng chút, từ hơi thở, ông Bùi Quang Huy phân bì nói rằng: "Quan Lớn dạy nó kỷ quá, hơn chúng tôi nhiều. Với ai nấy ông chỉ biểu coi đây, làm vầy, làm vầy, không cắt nghĩa gì ráo để dể phân biệt trật trúng”

Ông đảnh lễ bái sư, Quan Phủ lật đật đứng lên hai tay cản không cho lạy và nói “ Con ráng tập luyện cho đúng phép, gìn giữ kỹ lưỡng. Chắng có gì nhiều, con cứ tưởng THẦY (Tâm chơn như) đừng rời. Ngày sau THẦY sẽ dạy Con trong TÂM dạy ra. Ông Thầy hữu hình này có ngày cũng bỏ xác chẳng còn gần nhau (Thầy Con hai thân vóc). Con cố gắn tìm cho được Ông THẦY vô hình … trong CON”. (gằn mạnh tiếng) “THẦY CON một vóc”.

Ông là người sau cùng được Quan Phủ chỉ đạo .

Share:

Thơ vui - Đức Ngô Minh Chiêu

 THƠ VUI.

( của Đức Ngô Minh Chiêu),

“””””””

Vui thay cái phép vô hình,

Thường hay niệm Phật tính tình yên vui.

MỘT vui hiểu đạo ngọt bùi,

HAI vui nhân nghĩa cùng người gần xa.

BA vui sửa bỏ lòng tà,

BỐN vui thanh chánh nước nhà bình yên.

NĂM vui thương kẻ lòng thiền,

SÁU vui chứng đạo thánh hiền xưa nay.

BẢY vui ý ác đổi thay,

TÁM vui đạo đức càng ngày càng sinh.

CHÍN vui lòng biết lòng gìn,

MƯỜI vui sẽ đặng cao xanh trao lành.

Muốn vui học đạo chí thành,

Nên cần ca tụng hưởng lành Phật cho.

Biết là Chánh lý phải lo,

Trong tâm xuất hiện công phu mà tìm.

Người người đều có trái tim,

Việc lành việc dữ trong tim ứng liền.

Ôi thôi, tự ý đảo điên,

Mình làm mình chịu than phiền ai hay !

“”””””””””””””

THƠ MƯỜI KHUYÊN.

MỘT khuyên giảm khẩu bớ con,

HAI khuyên chánh kỷ cho tròn hoá nhơn.

BA khuyên giảm bớt giận hờn,

BỐN khuyên thủ lễ chớ lờn oai Tiên.

NĂM khuyên thương mến người hiền,

SÁU khuyên đậy mắt lánh miền thị phi.

BẢY khuyên học chữ Từ Bi,

TÁM khuyên hành đạo kịp kỳ Long Hoa.

CHÍN khuyên suy xét gần xa,

MƯỜI khuyên giữ nết ôn hoà độ nhơn.

“”””””””””””””””

 

Share:

Lý và sự - Thiện Ngộ

LÝ và SỰ.

Ngũ Hành ở đâu mà mình có thể vận chuyển Càn Khôn ?

Đã hiểu nhân thân là tiểu thiên địa, thì phải biết rằng có đủ : ngũ tạng, ngũ khí, ngũ hành.

Ngũ khí ở nơi ngũ tạng lưu chuyển là ngũ hành lưu chuyển đó thôi. Ngày nào chúng ta không ăn uống thâu nạp Nước ( Thuỷ ), các loại thực phẩm  (Mộc, Thổ ), hít thở ( Kim, Hoả ) đó là vận chuyển Ngũ Hành bên ngoài vào trong thân , biến thành khí huyết lưu thông nuôi dưỡng sự sống tự nhiên.

Ngũ Khí của Ngũ Tạng phục hồi trở về Nguyên Khí kết hợp lại gọi là Triều Nguyên. Cơ linh phát động ...

LÝ thì nói vậy, SỰ thì phải y hành để có được kết quả ấn chứng nơi thân thì không thắc mắc...

LÝ ở nơi Âm dương Bát Quái, mà SỰ ở nơi Ngũ Hành động dụng...

Muốn cho được tam hoa tụ đảnh,

Trước phải thông chất tánh Ngũ Hành.

Mộc Công, Kim Mẫu nghe danh,

Điền Ly chiết Khảm, lý rành Đơn Ngươn.

Người tu học khác hơn phàm tục,

Quay vào trong tịnh dục khí thần.

Lưu thanh khử trược lần lần,

Thân phàm nhẹ vóc mới gần cõi Tiên.

Pháp đã chuyển Cửu Thiên khai mở,

Ánh quang huy rực rỡ hào quang.

Qua rồi bao sự ngỗn ngang,

Mừng thầm để bước thênh thang cảnh Trời...

Thiện Ngộ

 

Share:

Chơn pháp lưu truyền

 Chơn pháp lưu truyền

 
Share:

Bút tích Thầy Ngô

 Bút tích Thầy Ngô

 
Share:

Đàn Chợ Lớn - Tập 19

Đàn Chợ Lớn - Tập 19
 
Share:

Cẩm nang tu học

Cẩm nang tu học
 
Share:

Lời ngỏ

Đây là trang cá nhân, sưu tầm kinh sách, tài liệu pháp môn, thánh ngôn thánh giáo nội bộ các Nhà Đàn Chiếu Minh nhằm lưu trử và giữ gìn để tham khảo nghiên cứu . Kinh sách cũng có nhiều dị bản do in ấn nhiều lần khác nhau nên vẫn còn có sai sót.

Sưu tầm, nghiêm cứu, để học hỏi và chia sẽ với bạn Đạo 

Thân kính 

Dịch trang Web

Bài được xem nhiều

Tìm kiếm Blog này

Bài mới