Trung Thu nhớ Mẹ Diêu Trì - Thiện Ngộ.

 NHỚ MẸ DIÊU TRÌ.


Trung Thu nhớ Mẹ Diêu Trì,

Thương con Mẹ đã nhiều khi khổ sầu .

Lời vàng văng vẳng đêm thâu

Nhắc khuyên con trẻ bể dâu đắm chìm.

Rằng con sao mãi truy tìm

Lợi danh quyền chức để thêm buộc ràng!

Thân con rồi cũng lỡ làng

Hồn con phải chịu muôn ngàn xót xa.

Rồi đây biển dậy phong ba,

Rồi đây đất chuyển cửa nhà lung lay !

Cơ Trời đã định đổi thay

Mong con thức tỉnh kịp ngày quy nguyên

Sớm hôm sửa tánh tu hiền

Công phu bốn buổi lo chuyên hành trì

Bỏ ngoài thế sự thị phi

Lắng nghe chơn khí châu vi vận hành

Con còn khử trược lưu thanh

Con còn chưa rõ mối manh Đạo Trời

Con ơi chớ khá nhiều lời

Cứu mình chưa được, cứu người sao nên .

Nhứt tâm con phải chí bền

Thì Thầy tiếp độ có quên đâu nào

Giữa Thu Hội Yến Bàn Đào

Tích xưa để dấu con nào hiểu ra

Thương con lòng Mẹ thiết tha

Hằng mong con trở về nhà thiêng liêng !

Mưa thu tỉnh giấc mộng thiền,

Dư âm còn đọng, niềm riêng tỏ bày ./


                   Thiện Ngộ.(2022)



Share:

Hồng ân Chư Thánh (Tông Đồ tử đạo)

 AI phổ nhạc.


HỒNG ÂN CHƯ THÁNH 


“ Đạo Pháp Trường Lưu “nguyện kính tin

Thánh Ân cứu độ quyết tâm gìn

Nguyên căn giáng thế khai Hồn Việt

Chí Khí nghìn năm sử đạo in


In bóng hình xưa ngọn Tháp linh

“Không Tâm Liễu Ngộ” cảnh vô hình

Uy nghiêm cốt cách còn lưu dấu

Nối tiếp tiền nhân kẻ hậu sinh


Sinh dưỡng kiếp người lòng bác ái

Vì đời Chân lý nguyện khai minh

“ Việt Nam “ Hồng Lạc Thiên thơ định

Một nước nhỏ nhoi vẹn nghĩa tình


Tình đạo mênh mông cùng vạn loại

Muôn dân cọng hưởng cảnh an

bình

Chuyển cơ Thánh Đức bao sàn lọc

Xây dựng trang nghiêm nét đẹp xinh.


Quý Hạ Bính Ngọ

(02/8/2026)

Duy Hải & Thiện Ngộ.


Share:

CẢM TÁC - Thiện Ngộ.

 Phổ nhạc thành bài hát :


CẢM TÁC.


LÝ và KHÍ tuyệt huyền tuyệt diệu,

Thuở Hồng nguyên khó hiểu nghĩ ra,

ÂM DƯƠNG khái niệm ấy là,

Kết ngưng một khối gọi là tinh quang.

Không khái niệm thời gian chi cả,

Nhiều kiếp đời sấm lạ nổ vang,

Toé tung muôn đạo hào quang,

Một ngôi THÁI CỰC rở ràng hiện ra.

Kể từ đây gọi là CHÚA TỂ,

Trọn tốt lành đâu thể tả bày,

Quyền hành Vũ Trụ trong tay,

Ngàn muôn biến hoá đổi thay không lường.

Lấy cơ thể ÂM DƯƠNG phân biện,

Động Tịnh cơ, tụ khiến hư vô,

Hoá sanh vạn vật quy mô,

Vần vần xoay chuyển đâu giờ khắc ngưng.

Thượng khinh thanh bao tầng cao lộng,

Hạ nặng chìm đáy rộng Càn Khôn,

Nhân sanh vạn vật hiện tồn,

Trong cơ tiến hoá Bát hồn luân lưu.

Tạm diễn ra gọi điều cơ bản,

Để định tâm rọi sáng nơi lòng,

Đang thời khoa học khai thông,

Vật Lý Lượng Tử, sắc không nhiều chiều !.

Hạt, Phản hạt , bấy nhiêu cũng mệt,

Hạt và Trường dính kết đổi thay,

Những là Không, Sắc hiện bày,

Cũng trong Thần Khí chỗ này mà thôi.

Ai cũng có một Ngôi Thái Cực,

Điểm Linh Quang thách thức cơ mầu,

Biết bao trở lực dày sâu,

Tự mình chuyển hoá hỏi đâu kiếm tìm !

Muôn tạo vật ẩn im một lý,

Vòng sanh thành suy huỷ lụi tàn,

Thế gian vẫn mãi thế gian,

Quyền năng Thượng Đế ẩn tàng chuyển xoay /.


Thiện Ngộ.


28.9.2020.


Share:

Thơ Góp Vui “ĐỪNG TƯỞNG”—Thiện Ngộ

 Phổ nhạc bài :


THƠ GÓP VUI “ĐỪNG TƯỞNG”


( Cảm theo bài thơ “Đừng Tưởng” của Bùi Giáng )


Đừng tưởng áo rộng là to

Áo chẹt là nhỏ nói cho mà lầm

Đừng tưởng mồng một với Rằm

Về Thất cúng kiến miễn nằm nhà thương

Tu hành là hết tai ương

Mai mốt bỏ xác Thiên Đường được lên

Đừng tưởng có chức là nên

Có danh là phận tuổi tên để đời

Đừng tưởng rao giảng Đạo Trời

Gọi là phổ độ cho người thế gian

Đừng tưởng khăn đội chuỗi mang

Là người tu pháp vào hàng cao siêu

Đừng tưởng không có người yêu

Là đã tuyệt dục lánh điều thị phi

Đường tưởng những kẻ hay đi

Gọi là hành đạo chi chi mà lầm

Đừng tưởng những bậc âm thầm

Tứ thời tịnh luyện mới cầm huyền cơ

Đừng tưởng mấy đứa trẻ thơ

Không thông đạo lớn mà lơ coi thường

Đừng tưởng chờ chết mới tường

Còn sống đã chứng pháp phương nhiệm mầu

Đừng tưởng tuổi lớn tu lâu

Là thông đạo lý trước sau đủ đầy

Đừng tưởng gọi gió hú mây

Vẽ phù niệm chú đó đây phục tùng

Đừng tưởng con một Cha chung

Là thương nhau lắm không dùng nhỏ nhen

Đừng tưởng đã biết là quen

Ở xa là lạ chẳng bon chen cùng

Đừng tưởng vẻ mặt khiêm cung

Mà không cao ngạo khí xung thấu trời …!

Đừng tường danh vọng ở đời

Đại gia, Tiến sĩ toàn người thẳng ngay

Đừng tưởng quyền lớn trong tay

Là không bị buộc nghỉ ngay về vườn

Mới hay rõ thấy vô thường

Lên voi xuống chó lắm đường lao lung

Đừng tưởng hò hẹn thuỷ chung

Gặp khi trở mặt phản cung đủ điều

Đừng thấy chỉ có bấy nhiêu

Bánh ú thì góc, bánh tiêu là tròn ..


Thiện Ngộ.

29/5/2024

Share:

Nhạc phổ thơ ĐÁP LỜI CON NGUYỆN- Thiện Ngộ

 Phổ nhạc bài thơ :

ĐÁP LỜI CON NGUYỆN.

Nghe con nguyện lòng Thầy thương cảm xót

Dù là ai không sai sót lỗi lầm

Biết quay đầu con sám hối tự tâm

Thầy tha thứ gieo mầm tu tinh tấn


Đời là khổ mặc cho người chen lấn

Lòng an nhiên con bỏ giận bớt hờn

Lời thệ nguyền nhớ lại giữ keo sơn

Vui mùi Đạo nghe tiếng đờn Thiên quốc


Đã bao năm con thăng trầm được mất

Tuổi xế chiều tất bật bóng câu qua

Lời kệ kinh sớm tối tụng ê a

Tâm thanh tịnh dễ mà đâu làm được !


Hãy cố gắng vững niềm tin mà bước

Dầu gian nan sẽ có lúc vượt qua

Giản đơn thôi , những cơm áo cửa nhà

Nơi cõi tạm thiết tha chi sự thế .


Cảm lời con gởi đôi dòng lưu để

An ủi lòng quyết thoát bể trầm luân

Ngày trở về nơi nguồn cội muôn xuân

Được vinh hạnh với Thầy luôn sum hợp…!


Thiện Ngộ.( Ứng vai Thầy)

20/8/2025.




Share:

Đời và Đạo

Đời và Đạo

 
Share:

Tìm hiểu về công phu luyện đạo

Tìm hiểu về công phu luyện đạo
🔻 TẢI XUỐNG FILE PDF
Share:

Chiếu Minh online 2026-7-11

 

Chiếu Minh online 2026-7-11



Share:

Cảm xúc của tôi

  Cảm xúc của tôi qua trận động đất mạnh 9.0 độ Richter dẫn đến sóng thần ngày 11/3/2011 tại vùng đông bắc Nhật Bản.

 Trong bối cảnh tình hình kinh tế chính trị của cả thế giới hiện nay vô cùng bất ổn, các mâu thuẫn chính trị, các cuộc chiến tranh giữa các nước đang xảy ra liên tục và các cuộc khủng hoảng kinh tế kéo dài triền miên. Tình hình biến đổi khí hậu, dịch bệnh và các thiên tai động đất sóng thần đang xảy ra khắp mọi nơi. Đặc biệt, vừa qua tại nước Nhật, trận động đất mạnh 9.0 độ Richter dẫn đến sóng thần hôm 11/3/2011 tại vùng đông bắc Nhật Bản đã khiến 28.000 người chết và mất tích, thảm họa đã tàn phá nhà máy điện nguyên tử Fukushima I nằm trong vùng động đất, tạo ra cuộc khủng hoảng hạt nhân trầm trọng, tổn thất về con người, tài sản của cải là vô cùng to lớn. Nỗi đau thương mất mát này không thể nào kể xiết hết được.

 Đây là một cảnh báo trong tương lai, cả nhân loại phải gánh chịu. Thử hỏi trong tương lai, môi trường cuộc sống an toàn và lý tưởng với không khí trong lành, nguồn nước sạch và thực phẩm không bị ô nhiễm sẽ thật khó tìm thấy nơi đâu trong quả địa cầu này? Chính con người đã tạo nên những thực trạng thảm khốc ngày nay, con người đang phải sống trong sự bất an, lo âu, mạng sống con người luôn bị đe dọa từng ngày, từng giờ. Con người đang sống bên bờ vực của sự hủy diệt. Quả là cuộc đời thật mong manh, ngắn ngủi, vô thường, không có gì trên thế gian này là vĩnh hằng, bất biến. Con người sống ngày hôm nay chẳng thể biết chắc ngày mai mình sẽ ra sao? Vì vậy, ngay từ bây giờ mỗi chúng ta hãy gấp rút tự chọn cho mình một đời sống tâm linh làm điểm tựa, chẳng những sẽ giúp cho chúng ta cân bằng được tâm lý trước những vấn đề nóng bỏng đang xảy ra chung quanh mà còn giúp cho chúng ta có được những giá trị lợi ích lớn lao và thiết thực mà chính đời sống tâm linh sẽ mang lại. Còn chần chờ gì nữa, mỗi chúng ta hãy chọn cho mình một hành trình, hành trình “Nhứt tâm ─>Thanh tịnh ─>Giác ngộ ─> Giải thoát”.

 Hành trình “Nhứt tâm ─>Thanh tịnh ─>Giác ngộ ─> Giải thoát” là thuyền bát nhã sẽ cứu vớt tất cả những sanh linh đang đắm chìm trong sông mê bể khổ, đang trôi lăn trong sáu nẻo luân hồi. Xưa nay bao kẻ thành tâm nhưng vì không gặp hội, không nhằm lúc đạo khai phải trầm luân khổ hải. Ngày nay vào buổi hạ nguơn, Trời mở đạo vàng, ai là người hữu phước gặp chiếc thuyền từ mới mong phản bổn huờn nguyên trở về cảnh cũ.

 Trước đây, cảm giác của sự giác ngộ, giải thoát, của sự thong dong tự tại, không còn phiền não, lo âu chỉ thoảng qua trong phút giây, chập chờn lúc ẩn, lúc hiện, lúc đến, lúc đi, thì giờ đây khi gần đến cuối hành trình, cảm giác đó dường như đã đổi thay, nó không chỉ thoảng qua mà đã hòa nhập vào tận sâu thẳm tâm hồn. Ngày mai cho dù ta sẽ không còn tồn tại trên cõi đời này, nhưng ngay tại phút giây sau cùng, lòng ta quá đổi sung sướng, thanh thản, nhẹ nhàng, ta sẵn sàng đón chờ phút giây định mệnh trong niềm hạnh phúc vô biên, bất tận…

 THIÊN MINH TÂM
 (Phú Nhuận,11/3/2011)

Share:

Thành tựu và bản ngã.

 Trước đây, vào đúng thời điểm tôi đang tìm hiểu và nghiên cứu học hỏi về học thuyết Âm dương Ngũ hành, bất chợt từ một góc nhìn, tôi cảm nhận bản ngã (là điều xấu) thường có khả năng xuất hiện từ trong thành tựu vinh quang (là điều tốt), mặc dù thành tựu và bản ngã chưa hẵn đã là một cặp phạm trù âm dương mâu thuẫn. Lúc bấy giờ tôi đã ứng dụng học thuyết Âm dương Ngũ hành vào vấn đề này và đã viết bài “Thành tựu và bản ngã”.

 Đến nay, tôi thấy nội dung này vẫn còn giá trị hữu ích cho những hành giả cho nên tôi xin được phép chia sẻ cùng các bạn:

 Đặt vấn đề: 

 Nếu ta gọi thành tựu là dương, bản ngã là âm, khi dương phát triển đến cùng cực thì chuyển thành âm vì trong dương đã có âm rồi.

 Phân tích:

 Trong thực tế, tôi gặp không ít những hành giả đã đạt được kết quả tu chứng và tạo lập được nhiều thành tựu đạo pháp vinh quang. Sự nỗ lực tu hành mà đi được đến hành trình này thì thật là đáng quý, có biết bao nhiêu hành giả hằng mơ ước! Những thành tựu đó là: Viết kinh sách hay, thuyết pháp giỏi, mỗi ngày làm được rất nhiều điều hữu ích cho đời, có khả năng dẫn dắt chúng sinh giác ngộ và được hầu hết mọi người chung quanh khen tặng, kính mến; Cao hơn nữa, họ đã có công rất lớn trong việc xây dựng trùng tu những ngôi chùa, thánh thất, phát triển đệ tử môn đồ ngày một gia tăng…

 Tuy nhiên, có lẽ chính từ môi trường tốt đẹp này, bản ngã hay ngã chấp trong họ đã dần hình thành và phát triển. Họ đã bị bản ngã trói buộc mà chẳng hề hay biết. Biểu hiện của bản ngã trong trường hợp này là cảm giác tự hào, cống cao ngã mạn và tự phụ. Họ ít lắng nghe và luôn bám víu vào cảm giác hạnh phúc qua sự xả thân cho tha nhân mà quên đi mục tiêu hành trình tiếp tục đi tới của chính mình. Thật đáng tiếc!

 Bài học của họ cũng chính là bài học của bản thân tôi và của nhiều người khác nữa. Qua họ tôi luôn ý thức được rằng: Khi nào chúng ta làm được bất cứ điều gì tốt đẹp cho đời, dù lớn hay nhỏ thì việc làm đó chỉ là hành động tất yếu của một đạo tâm, là một nghĩa cử bình thường phải có trong đời, làm như không làm, cho như chẳng cho, được không thấy là được và mất chẳng tưởng là mất. Việc làm đó như là hơi thở, không cần phải bận tâm suy nghĩ nhiều làm gì, làm xong thì phải buông bỏ ngay.

 Hành trình đi đến giác ngộ và giải thoát, không cho phép hành giả lẫn lộn giữa mục tiêu, phương tiện và trách nhiệm:

 Muốn đi đến đích của hành trình giải thoát, ta phải thường xuyên đối diện với chính mình, với một hành trang không còn sự trói buộc, tuyệt đối phải loại bỏ tất cả mọi thứ thuộc về thế gian này, trong đó có cả những thành tựu để chỉ còn nhứt tâm, thanh tịnh. Nhờ có thanh tịnh tuyệt đối ta mới đạt được giác ngộ và giải thoát hoàn toàn. Thành tựu sự nghiệp đạo pháp chỉ là phương tiện, trách nhiệm mà ta cần phải buông bỏ khi nào đã hoàn thành, ta không nên bám víu mãi vào chúng làm gì, vì nó không phải là mục tiêu của hành trình giải thoát.

 Tuy chỉ là phương tiện, trách nhiệm nhưng ta vẫn phải trải rộng tấm lòng, sống trọn vẹn với chính nó, vì nó là cơ hội để ta lập bồi công đức. Phương tiện sẽ là bồ tát giúp cho ta có được sự trải nghiệm sâu sắc và cũng là trách nhiệm, nghĩa cử cao cả trong một tâm hồn giác ngộ.

 Khi đã sống đúng đạo tâm, trọn vẹn với nghĩa cử, ta lại trở về với chính mình, không còn vương vấn điều gì, phải loại bỏ tất cả trong tâm để dấn thân tiếp tục vào hành trình đã chọn vì đây mới thật sự là mục đích chính, là điều mà ta quan tâm nhất.

 Điều quan tâm lớn nhất của một hành giả chính là cái tâm trống rỗng luôn thường hằng. Cái tâm trống rỗng (tâm thanh tịnh) là chất liệu cơ bản, cần thiết quan trọng bậc nhất cho một phương pháp tu luyện.

 Cái tâm khởi đầu phải là KHÔNG thì kết thúc cũng sẽ là KHÔNG; Cái KHÔNG kết thúc là cái không chấp đạo, không chấp pháp, buông bỏ mọi ngã chấp, pháp chấp, buông bỏ tất cả những thành tựu vinh quang và những hiểu biết trong hành trình đã qua để có được cái KHÔNG của sự hiểu biết giác ngộ hoàn toàn. Đây mới là chân lý, là mục đích hành giả phải hướng đến.

 Mở đầu ta đã đề cập đến “Thành tựu và bản ngã” qua góc nhìn của thuyết Âm dương. Nhưng sau khi phân tích và lý giải, ta không còn thấy sự tác động, ảnh hưởng của thuyết âm dương nữa?. Khi đã trở về với vô ngã, là ta đã trở về với nhất nguyên nguồn cội thì âm dương đã hòa hiệp làm một rồi.

 Nếu hôm nay ta nhìn lại vấn đề: “Thành tựu và bản ngã” từ góc nhìn của Lý duyên khởi: “Các pháp do duyên mà sinh nên chúng không có tự ngã thường hằng” và “Vô ngã mới là sự thật của các pháp” thì ta sẽ thấy rõ ràng vấn đề này hơn. Thấy thế lòng ta sẽ không còn bị bản ngã trói buộc nữa./.

 THIÊN MINH TÂM.
 (Phú Nhuận, tháng 4/2011)

Share:

Lời ngỏ

Đây là trang cá nhân, sưu tầm kinh sách, tài liệu pháp môn, thánh ngôn thánh giáo nội bộ các Nhà Đàn Chiếu Minh nhằm lưu trử và giữ gìn để tham khảo nghiên cứu . Kinh sách cũng có nhiều dị bản do in ấn nhiều lần khác nhau nên vẫn còn có sai sót.

Sưu tầm, nghiêm cứu, để học hỏi và chia sẽ với bạn Đạo 

Thân kính 

Dịch trang Web

Bài được xem nhiều

Tìm kiếm Blog này

Bài mới

Trung Thu nhớ Mẹ Diêu Trì - Thiện Ngộ.

 NHỚ MẸ DIÊU TRÌ. Trung Thu nhớ Mẹ Diêu Trì, Thương con Mẹ đã nhiều khi khổ sầu . Lời vàng văng vẳng đêm thâu Nhắc khuyên con trẻ bể dâu đắm...