Việc tu hành không thể chần chờ
VIỆC TU HÀNH KHÔNG THỂ CHẦN CHỜ!
Những con người thiếu thiện duyên may mắn, có nghiệp lực quá nặng nề, khó khăn trở ngại trong cuộc sống vô cùng nan giải, bi thương, họ hoàn toàn bế tắc không có điều kiện để mà tu luyện:
· Tuổi thọ không còn khi mới bắt đầu ngộ đạo (già rồi mới tu).
· Sức khỏe hao mòn, thường xuyên bệnh tật, ốm đau.
· Nhà cửa không có, hằng ngày phải vật vã kiếm tiền mưu sinh bằng những công việc lao động chân tay nặng nhọc.
· Hoàn toàn mê lầm, không có ánh sáng của trí huệ giác ngộ.
Những con người có điều kiện, hoàn cảnh không rơi vào những trường hợp trên đều là những người thiện duyên may mắn, có nghiệp lực nhẹ, những khó khăn trở ngại trong đời, không đến nổi tạo nên những nghịch cảnh, thăng trầm.
Người thiện duyên may mắn, nếu có thêm phần công đức đủ đầy, được vun bồi từ nhiều kiếp trước và có ánh sáng của trí huệ giác ngộ thì họ sẽ là những “đại nguyên căn” có đủ điều kiện để mà tu luyện trong kiếp này.
Đối với những “đại nguyên căn” thì đời sống tâm linh thật sự là cần thiết và quan trọng! Họ có sự hiểu biết về nhân quả, nghiệp lực, luân hồi, giải thoát và thấu hiểu lý do vì sao con người cần phải tu hành. Họ sống rất tích cực, luôn biết hướng thượng, nhân đạo vuông tròn, hành vi cư xử thường đúng với đạo tâm. Số mệnh của họ trước sau gì rồi cũng phải tu, phải thực hành công phu tu luyện.
Mặc dù đã có sự hiểu biết nhất định nhưng để dấn thân vào hành trình tu luyện thì có không ít những “đại nguyên căn” thường hay chần chờ, hẹn lần lựa, từ ngày này, sang ngày khác vì họ tự cho rằng mình chưa đủ “điều kiện thuận lợi” để dấn thân vào một đời sống tu hành.
Thử hỏi những khó khăn trở ngại của mình có phải là những khó khăn trở ngại của những người thiếu thiện duyên may mắn?
Thời gian sẽ qua mau, chúng ta dễ đánh mất cơ hội điều kiện của những con người có thiện duyên?
Hễ còn chần chờ là còn rủi ro, mạo hiểm vì bất chợt vô thường ập đến thì sẽ lỡ chuyến đò chiều đến rước những linh căn sang bờ giác. Thật uổng phí một kiếp làm người!
Đó là một ngộ nhận sai lầm về “điều kiện thuận lợi”, về những trở ngại, khó khăn đang gặp phải trong đời.
Khởi đầu vào tu hay xuất phát điểm vào đạo, thử hỏi có mấy ai được thuận lợi bao giờ?
Quá trình tu hành để được giác ngộ hoàn toàn có mấy ai mà không gian nan, vật vã để thắng được dục vọng của lòng mình! Hành trình này là cuộc chiến nội tâm dai dẳng không ngừng!
Đừng bao giờ nghĩ sai lệch cụm từ “điều kiện thuận lợi” trong đời sống tu hành:
· Vì ai cũng phải bị ràng buộc trách nhiệm với gia đình,
· Ai cũng phải vật lộn với cuộc sống mưu sinh,
· Ai cũng phải có những phiền não, khổ lụy, tình cảm, tâm lý luôn dằng xé,
· Ai cũng phải lo lắng cho sức khỏe, bệnh tật, tuổi thọ, vô thường,
· Ai cũng phải thường xuyên đối diện trước những vị ngọt cảm thọ dục lạc trổi dậy, luôn đòi hỏi, khó cưỡng lại trong tâm (những khoái lạc, ham muốn, sở thích).
Hết khó khăn này, rồi lại đến khó khăn khác, không bao giờ dừng nghỉ. Nếu chờ đợi “điều kiện thuận lợi” rồi mới tu thì sẽ chờ đợi đến bao giờ?
Đó là qui luật, là đạo lý bắt buộc người tu phải tu từ trong nghiệp lực, khổ đau. Chính nghiệp lực khổ đau là bài học quý giá giúp cho họ nếm trải, mau khai ngộ. Vừa tu vừa trả nợ đời, nghiệp cũ, không vay tạo thêm nghiệp mới cho đến ngày thành Đạo.
Bổn phận trách nhiệm của người tu phải bằng 2 người đời: Vừa lo cho cuộc sống gia đình người thân, vừa phải chuyên tâm tinh tấn tu hành để được khai mở giác ngộ và giải thoát.
Người tu không sợ khổ, không sợ khó, không sợ nghiệp, nghiệp tự đến và tự đi, chỉ sợ ý chí nghị lực không đủ mạnh và không có tấm lòng quyết tâm cầu giải thoát.
Muốn quả vị cao thâm, đòi hỏi người tu phải biết buông bỏ hoàn toàn, không còn tham, sân, si, đoạn trừ thất tình lục dục, sẵn sàng dấn thân vào con đường gian nan, khổ hải để được học hỏi, trải nghiệm, giác ngộ và giải thoát.
Hiểu như thế và hành động như thế thì nghiệp lực sẽ mau chóng
tiêu tan.
Tóm lại, việc tu hành tuyệt đối không thể chần chờ.
09.12.2010
THIÊN MINH TÂM
THẬP THỦ LIÊN HƯỜN
THẬP THỦ LIÊN HƯỜN
***
1. Nghĩ ở lâu ngày chẳng ích chi?
Tu hành cần mẫn phải từ bi,
Ta bà khắp chỗ đâu rằng Đạo ?
Đạo tại trong thân chẳng khó gì!
2. Khó gì giữ chặt tấm lòng bền,
Chẳng giận chẳng hờn Đạo mới nên,
Lẳng lặng trong veo dường thể nước,
Ấm no vừa đủ luyện đừng quên.
3. Đừng quên hớp khí bốn thời thanh,
Tý, Ngọ siêng lo, Mẹo, Dậu rành,
Buồn ngủ vì đầy bao tử nước,
Bỏ ngoài việc thế lúc ngồi khoanh.
4. Ngồi khoanh chuyển nhịp phép Cao Tiên,
Ba hiệp một giờ bản đạo thiền
Trí tưởng ơn Thầy năng tiếp độ,
Mắt nhìn ngọn lửa chớ đảo điên.
5. Đảo điên chẳng khác vượn xa nhành,
Chủ vắng trong nhà ai điểm canh?
Lục dục, thất tình xô xúi mãi,
Lâu ngày mòn chí bỏ tu hành.
6. Tu hành chẳng Phật cũng thời Tiên,
Công khó mải mê tánh mới hiền,
Nếu dễ thành Tiên Thầy khỏi dạy,
Tỉnh hồn cho chóng luyện cho siêng.
7. Cho siêng chớ để lạnh trong mình,
Thâu khí ngoài trời biến lửa tinh,
Mũi hít vào trong vừa đủ phải,
Tự nhiên lửa ấy khỏi thiêu hình.
8. Thiêu hình vì lửa cháy tưng bừng,
Phải biết lo lường bớt chuyển luân,
Xuôi cẳng, xuôi tay cách bớt lửa,
Cò queo ngon giấc chẳng còn hung.
9. Còn hung lửa ấy nợ tiền khiên,
Chóng chóng mua chim thả cá liền,
Xài phí nhín tiền làm phước kín,
Trại hàng gửi bạc thí hòm riêng,
10. Hòm riêng bố thí là cầu thọ,
Phải quấy mặc người đừng cãi cọ.
Tu luyện lâu năm rõ Đạo mầu.
Tiên truyền Tân Dậu Phủ Chiêu Thọ.
Giáo lý Chiếu Minh đàn
MẮT ĐỎ NGƯƠI VÀNG ( Thiện Ngộ )
MẮT ĐỎ NGƯƠI VÀNG
Ngươi vàng, tròng đỏ bao năm,
Luyện trong Bát-quái cao thâm sáng ngời !
Cuộc Trần, vân-cẩu xem chơi,
Thế-gian mộng ảo, cuộc đời phù-du.
Non nam, biển bắc ngao du,
Càn khôn thế-giới như thu nhỏ lần.
Tai nghe mắt thấy vẫn gần,
Muốn đi cậy phép đẩu-vân lẹ làng!
Sài-gòn, một thoáng Taiwan,
Seoul Hàn-quốc, Thailand, Hoa-Kỳ.
Nơi nào muốn đến thì đi,
Nửa cây hương đốt có khi chưa tàn!
Cười thầm nơi cõi thế-gian,
"Mộng trung hữu thực" ngỡ ngàng thế sao!
Phải đâu là giấc chiêm-bao ....
Thực hư thôi kệ nói sao bây giờ …
Thiện Ngộ.
Dạy 7 : Ngũ Hành hiệp nhứt.
HỌC TU : NGŨ-HÀNH HIỆP NHẤT
Dạy 6 : Chú danh Thầy
HỌC TU: NIỆM DANH HIỆU THẦY
Dạy 5 : Ấn Tam Tài
HỌC TU: ẤN TAM TÀI
Dạy tu 4
Dạy tu 3
Dạy tu 2
Dạy tu 1 ( Thiện Ngộ )
Thằng Khùng hỏi đạo Thằng Điên,
























