THƠ VUI.
( của Đức Ngô Minh Chiêu),
“””””””
Vui thay cái phép vô hình,
Thường hay niệm Phật tính tình yên vui.
MỘT vui hiểu đạo ngọt bùi,
HAI vui nhân nghĩa cùng người gần xa.
BA vui sửa bỏ lòng tà,
BỐN vui thanh chánh nước nhà bình yên.
NĂM vui thương kẻ lòng thiền,
SÁU vui chứng đạo thánh hiền xưa nay.
BẢY vui ý ác đổi thay,
TÁM vui đạo đức càng ngày càng sinh.
CHÍN vui lòng biết lòng gìn,
MƯỜI vui sẽ đặng cao xanh trao lành.
Muốn vui học đạo chí thành,
Nên cần ca tụng hưởng lành Phật cho.
Biết là Chánh lý phải lo,
Trong tâm xuất hiện công phu mà tìm.
Người người đều có trái tim,
Việc lành việc dữ trong tim ứng liền.
Ôi thôi, tự ý đảo điên,
Mình làm mình chịu than phiền ai hay !
“”””””””””””””
THƠ MƯỜI KHUYÊN.
MỘT khuyên giảm khẩu bớ con,
HAI khuyên chánh kỷ cho tròn hoá nhơn.
BA khuyên giảm bớt giận hờn,
BỐN khuyên thủ lễ chớ lờn oai Tiên.
NĂM khuyên thương mến người hiền,
SÁU khuyên đậy mắt lánh miền thị phi.
BẢY khuyên học chữ Từ Bi,
TÁM khuyên hành đạo kịp kỳ Long Hoa.
CHÍN khuyên suy xét gần xa,
MƯỜI khuyên giữ nết ôn hoà độ nhơn.
“”””””””””””””””






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét